Wednesday, June 12, 2013

Chơi công viên ở Triều Tiên - VnExpress













Du khách Tây tổ chức picnic cùng người dân địa phương trong công viên ở Bình Nhưỡng. Ảnh minh họa: lindsayfincher.com

Juliet Rix, phóng viên của BBC, kể lại những câu chuyện mà cô thu nhặt được trong một chuyến tham quan đến đất nước bí ẩn này.


Juliet ngồi trên một tấm thảm trải dưới gốc cây, xung quanh là thức ăn, một tiệc nướng nhỏ, cùng một gia đình tốt bụng. Cô mang một phần đồ ăn của mình ra góp chung với mọi người, một gói kẹo chocolate hình trứng.


Ông bố của gia đình trên xem xét những chiếc kẹo một cách kỹ càng rồi đưa chúng cho cậu con trai 3 tuổi. Đứa bé say sưa ăn hết cả gói kẹo. Ở Triều Tiên, chocolate không nhiều và người nước ngoài cũng thế.


Juliet đang đi picnic trong một công viên ở Bình Nhưỡng cùng gia đình này, không phải do bất kỳ người giám sát nào lựa chọn cho cô. Cô cảm thấy rất khó để tìm thấy sự liên quan giữa thái độ thân thiện và cởi mở của họ với những lời lẽ hiếu chiến mà chính phủ Triều Tiên vẫn thường đưa ra.


Hướng dẫn viên của Juliet được một phen lúng túng khi cô nhờ dịch một trong nhiều khẩu hiệu cô nhìn thấy ở Bình Nhưỡng. Nội dung của nó liên quan đến việc "tiêu diệt đế quốc Mỹ".


Có hai người Mỹ trong nhóm của Juliet. Khi họ tiết lộ họ đến từ nước nào cho một lớp gồm các sinh viên đang học tiếng Anh tại Đại học tập đường Nhân dân Triều Tiên, họ khá căng thẳng. Tuy nhiên, người nước ngoài được đối xử rất đàng hoàng ở bất cứ nơi đâu mà họ đến tại Triều Tiên. Trong công viên mà Juliet đang nghỉ ngơi, mọi thứ cũng rất thoải mái.


Người nước ngoài chỉ có thể tham quan Triều Tiên theo một tour đã được lên lịch sẵn. Nhóm của Juliet gồm 11 người, có 3 hướng dẫn viên người bản địa cùng một trưởng đoàn dẫn tour.


Việc đi lang thang không phải là lựa chọn hay khi ở Triều Tiên. Chỉ vừa bước chân ra khỏi khách sạn vào buổi tối là y như rằng, các du khách sẽ thấy 4 binh sĩ Triều Tiên xuất hiện và hét lên để ngăn họ lại.


Tuy nhiên, trong công viên tấp nập mà Juliet đến hôm đó, cô có thể dạo chơi thỏa thích. Một số người trong nhóm của cô cắm trại, trong khi những người khác chơi kéo co, người ướt đẫm mồ hôi nhưng vẫn cười đùa vui vẻ với các đồng đội người địa phương.


Đây có thể là một sự sắp đặt, nhưng chuyến picnic và trò chơi ném đĩa với các thiếu niên địa phương thì tất nhiên là không. Juliet đã rất ngạc nhiên và ấn tượng trước sự hòa đồng của người dân nơi đây.









Từ người già đến trẻ em Triều Tiên đều vui vẻ nhảy múa trong công viên.

Ảnh minh họa:lindsayfincher.com

Bình Nhưỡng là một thành phố dành cho người có đặc quyền. Để được sống ở đây, bạn phải sinh ra trong một gia đình đã có hộ khẩu hoặc cống hiến tâm huyết cho đảng cầm quyền. Không ai có thể đến thành phố này, hay thậm chí rời đi, mà không có giấy phép.


Bình Nhưỡng chắc chắn không thua kém bất kỳ nơi nào khác. Nhóm của Juliet không hề thấy sự thiếu thốn thực phẩm, dù có những thông tin cho rằng người dân nước này vẫn còn thiếu ăn.


Việc cắt điện ở Bình Nhưỡng vô cùng hiếm, dù các gian trưng bày quần áo, đồ chơi nhập khẩu, những cái lò nướng mới với mẫu mã cũ và ghế sofa trong trung tâm thương mại kiểu mẫu mà họ ghé thăm không có đèn.


Giao thông ở Bình Nhưỡng cũng rất kỳ lạ. Ở đây không có nhiều phương tiện giao thông và các xe hơi hầu hết thuộc sở hữu của chính phủ hoặc quân đội, nhưng Juliet vẫn nhận ra một bảng quảng cáo xe hơi chễm chệ ở phía trên cao của trung tâm thành phố.


Những tòa nhà mới mọc lên rực rỡ ánh đèn và rọi sáng những sân chơi cho trẻ em. Trượt patin đang là cơn sốt mới nhất của giới trẻ Bình Nhưỡng. Hướng dẫn viên của Juliet kể rằng trong vòng 4, 5 năm trở lại đây, đời sống ở thủ đô trở nên phong phú và nhiều màu sắc hơn.


Chính quyền Triều Tiên gần đây tổ chức chiến dịch làm đẹp Bình Nhưỡng. Đó là lý do tại sao nhóm của Juliet nhìn thấy rất nhiều nhóm tình nguyện viên dành ngày chủ nhật của họ để quét dọn vỉa hè và tỉ mẩn nhổ từng cọng cỏ.









Người dân địa phương còn nhiệt tình kéo các du khách Tây vào nhảy cùng họ. Ảnh minh họa: lindsayfincher.com

Khi nhóm của Juliet đến thăm một công viên khác, họ lại bị quản lý nhiều hơn. Juliet phàn nàn một cách lịch sự về chuyện này và rồi được phép tách nhóm đi chơi.


Ở đây bày bán rất nhiều rượu và soju, một loại rượu gạo địa phương. Âm nhạc vang vọng trong không gian. Những chiếc cát sét phát ra những giai điệu truyền thống bằng sáo và trống. Juliet không nhận thấy chút âm nhạc phương Tây nào ở đây cả. Mọi người cùng hát và nhảy múa.


Juliet đứng ngắm những người đàn ông và phụ nữ, từ ông bà già cho đến trẻ con, đang nắm tay nhau và nhảy múa rất uyển chuyển. Sau đó, một người đàn ông nắm lấy tay cô, kéo cô vào nhóm và cùng nhảy múa. Cô cố gắng để bắt chước các động tác của họ.


Không ai quan tâm đến bề ngoài của cô cả. Juliet chỉ biết rằng cô đang nhảy trong công viên với những người bạn Triều Tiên và tất cả đều cười đùa sảng khoái. Cô ước giá như quan hệ giữa chính quyền các nước với Triều Tiên cũng đơn giản như thế.


Nhân Mã (theo BBC)




Gần Đây

Đọc Thêm

Gia Đình & Xã Hội

Giáo Dục

Câu lặc bộ

Mua Bán

Kinh Doanh

Làm Đẹp & Thời Trang

Blog kiến thức

Giải Trí

VietNam News